Lên Google search "DocBao TV" hoặc có thể "Click Vào Đây" để hóng tin hot và clip nóng gái xinh mới nhất ngày hôm nay nhé.
![]() |
| (Ảnh minh họa) |
Nhớ hồi thanh niên khi chưa bầu bí sinh con em khỏe lắm, chẳng mấy khi ốm vặt hay đau yếu gì cả. Nhưng cưới chồng bầu bí sinh được đứa con nghén lên nghén xuống, nôn hết 5 tháng mới thôi. Người thì như nứt da nứt thịt ra dù trước đó có 45 kí và 3 vòng rất ngon nghẻ.
Sinh con xong em bị áp xe vú phải đi viện hút mủ, đau đớn còn khủng khiếp hơn cả việc sinh thường. Đã vậy cái lưng cũng đau không đi thẳng nổi, đẻ xong 10 ngày vẫn phải bò bò mon men quanh giường để đi vệ sinh. Thiết nghĩ sinh được đứa con, phụ nữ phải đánh đổi nhiều quá.
Sinh xong em ốm như sên, đi làm hầu như tháng nào cũng nghỉ dăm ba hôm vì ốm. Thật ra lòng cũng buồn nhiều lắm, ai chẳng muốn khỏe mạnh, nhưng cơ thể nó vậy biết làm sao được.
Hồi đó mới cưới nên chồng vẫn thương vẫn chiều, ốm đau vẫn chăm sóc tận tình. Nhưng đến khi sinh đứa thứ 2, mọi thứ xuống cấp nên chồng cũng chán dần. Anh ấy cũng quá quen với việc em bị ốm nên nhiều lúc thấy vợ nằm như con mèo hen cũng chẳng thèm hỏi ôi 1 câu, nghĩ mà tủi mà buồn.
10 năm bên nhau tình cảm cứ nhạt nhẽo dần, vợ tất bật công việc ở cơ quan, rồi việc nhà và chăm sóc con cái trong khi chồng chỉ lo cho bản thân mình. Chồng em ngày càng chải chuốt, nhiều người bảo cẩn thân kẻo anh ấy có bồ bên ngoài. Nhưng cẩn thận làm sao được, mình cũng đã cố làm tròn trách nhiệm của người vợ rồi họ cặp bồ mà cố giấu thì mình cũng làm sao biết được, nhiều lúc nghĩ mà buồn và hoang mang lắm.
Đợt vừa thấy cổ họng khó chịu, đi khám ở phòng khám tư nhân thì bác sĩ bảo tuyến giáp có u nên bảo em đi xét nghiệm sinh thiết xem đó là u lành hay u ác. Cả đêm em run lẩy bấy không ngủ được, em chỉ biết cầu xin trời phật phù hộ mình không bị bệnh nặng. Hôm sau em bảo chồng nghỉ làm đưa đi khám nhưng chồng cáu lên:
- Điên à, đưa đi làm sao được, người ta còn cả núi việc đây này.
- Nhưng đi 1 mình em sợ lắm, nhỡ ung thư hay u ác gì thì em sợ em không trụ vững được. Anh đi với em cho nó vững tâm.
- Thế để qua tuần rồi tính.
Em mong ngóng đến tuần sau để chồng xin nghỉ đưa đi khám, hôm đó bọn em qua bệnh viện chờ mãi 10 giờ họ mới gọi vào. Bác sĩ chọc sinh thiết không chuẩn nên chọc đi chọc lại mãi, em đau với sợ:
- Các ông làm ăn vậy à, bác sĩ kiểu gì mà làm đi làm lại mãi thế.
- Anh bình tĩnh chúng tôi đang cố gắng đây, mời anh ra ngoài cho.
- Bực cả mình.
Em nhìn bác sĩ ái ngại, hôm đó loay hoay mãi mới xong. Em đi ra ngoài thất thểu vì đau, thấy chồng nên em kêu than 1 tí:
- Em mệt với quá anh à, tụt huyết áp sáng giờ còn chưa ăn gì. Mình đi ăn gì đi bác sĩ nói chiều mới có kết quả.
- Mất cả ngày của ông, còn kêu nữa tao đánh cho mày không ngóc đầu lên được.
- Anh làm sao thế, đưa vợ đi khám mà ăn nói vậy à, có ai muốn ốm đau đâu.
- À à mày thích bật đúng không??
Trước mặt bao nhiêu người chồng em tát em 1 cái rồi bỏ đi mặc kệ bao người nhìn ngó chỉ trỏ. Em vừa đau vừa xấu hổ chỉ biết cúi đầu xuống, mấy người ngồi bên cứ động viên an ủi.
Chồng bỏ đi về, em ngồi chỏng chơ đi 1 mình, dù đói lả nhưng chẳng thiết ăn uống gì nữa vì quá sốc và thất vọng. 1 ngày đầy mệt mỏi vì chờ đợi, 4 giờ chiều bác sĩ gọi em vào để thông báo kết quả. Cầm tờ xét nghiệm trên tay đầu óc quay cuồng rồi ngất lịm, tỉnh dậy em khóc như mưa.
Em bị u ác, phải làm sao đây, con em phải làm sao đây?? Nếu chồng em biết chuyện này liệu anh ta sẽ buồn, lo lắng hay vui mừng. Em chỉ muốn chết quách cho xong, nghĩ tới 2 đứa con còn thơ dại mà tim em đau như cắt. Bố mẹ đã già còn chồng thì càng ngày càng gia trưởng, vô tâm hời hợt, em biết bấu víu vào ai đây?? Phận đàn bà mình sao mà khổ quá chị em à.
An Nhiên

Đăng nhận xét